Interactions

May 29, 2007

Người thay đổi đời tôi – Người thay đổi thơ tôi

Filed under: Mê thơ — Lâm Ngọc Linh @ 6:43 am

lan.jpg 

Chế Lan Viên

Những năm ấy tôi đi giữa lòng Hà Nội
Không hay trong xà lim anh Hoàng Văn Thụ đang nằm,
Không biết anh Trần Đăng Ninh bị cùm tay mỗi tối,
Không hay trên biên thùy Bác đã dừng chân.

Tôi đến Nha Trang ngắm trời bể đẹp
Có hay đâu hang Pắc Bó gió lùa,
Giường lãnh tụ là hai hàng đá ghép,
Mảnh áo chàm Bác mặc quá đơn sơ!

Đất nước sắp đổi thay rồi mà tôi chẳng biết
Người thay đổi đời ta đã về kia, ta vẫn không hay!
Tôi vẫn khép phòng văn hì hục viết
Nắng trôi đi oan uổng biết bao ngày!

Chớ bao quên nỗi chua cay của một thời thơ ấy
Tổ quốc trong lòng ta mà có cũng như không!
Nhân dân ở quanh mà ta chẳng thấy!
Thơ xuôi tay như nước chảy xuôi dòng!

Ta làm con nai lạc giữa rừng thu
Làm hổ sa cơ giận vườn bách thảo,
Làm bóng ma Hời sờ soạng đêm mơ,
Làm tất cả, chỉ trừ không đổ máu!

Nở trắng hoa kim anh trên biên giới, Bác về
Xa nước ba mươi năm, một câu Kiều, Người vẫn nhớ,
Mái tóc Bác đã phai màu quá nửa
Lòng son ngời như buổi mới ra đi.

Người đánh thức dân tộc đã về kia! Ta nghe bừng tỉnh dậy.
Câu quan họ, xẩm xoan vứt ngã ba đường
Điện lục bát và màu nâu nơi ruộng rẫy
Bức tranh làng Hồ và cô tố nữ dáng quê hương…

Người đánh thức tương lai đã về kia! Bác hôn lên hòn đất
Nghe trong tay trở dậy những thành đồng,
Nghe thay đổi cả vóc hình Tổ quốc,
Chừng Điện Biên rực lửa đã nằm trong.

Tôi ở đâu? Đi đâu? Tôi đã làm gì?
Đời thấp thoáng sau những trang sách Phật
Đất nước đau dưới gót bầy ngựa Nhật
Lạc giữa sao trời, tôi vẫn còn mê.

Chưa có gì dính líu giữa thơ tôi và truyền đơn Bác viết
Tôi không biết khi Bác đau phải ăn một nắm lá rừng
Trong nước mắt thơ tôi, tôi chưa ngờ chất thép,
Chưa thấy trong máu mình sắp cuộc máu nhân dân.

Ôi! Giữa lòng ta, Bác đến tự hồi nào?
Bác vĩ đại mà chẳng làm ai kinh ngạc
Một buổi sáng, nhìn lòng ta, ta thấy Bác,
Nước mắt giàn, ta cảm hết ơn sâu.

Ấy là khi ta có thể nhảy vào đồn mà không sợ lửa,
Ăn một miếng khoai bùi, ta cảm thấy là ngon,
Khi riêng tây, ta thấy mình xấu hổ,
Khi nhìn đời, mỗi lá mỗi tơ non.

Khi uống ngụm nước trong, lưỡi ta không còn đắng chất thị thành,
Đời tươi mát như ao sen mùa hạ,
Anh em bốn bên mà ta ở giữa,
Có được trái cây thơ, ta biết quy cả mùa lành.

Khi ta muốn thơ tà thành hầm chông giết giặc,
Thành một nhành hoa mát mắt cho đời,
Khi mỗi bước đi lên của lòng ta đều thấm tình giai cấp,
Ta biết trong đời ta, Bác đã đến rồi.

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: