Interactions

May 16, 2007

Áo Trắng… và tôi

Filed under: Báo - Tạp chí — Lâm Ngọc Linh @ 6:56 am

thieunubenhoahue.gif 

Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Danh Lam, cộng tác với Áo Trắng thời sinh viên ĐH Mỹ Thuật TPHCM, 1995. Hiện là nhà văn, biên tập viên văn học báo Mực Tím

     Nhiều đêm một mình lang thang trên mạng, tôi vẫn vào Google, gõ cụm từ Áo Trắng. Những trang web hiện ra, lòng cứ ngùi ngùi như thể vừa lật những trang nhật kí cũ. Với tôi, Áo Trắng là tuổi mười tám, đôi mươi, những con số tính theo nghĩa đen, vừa hiển hiện ngay đây, vừa ẩn khuất mơ hồ…
     Mười bảy năm về trước, cũng mùa hè, tôi dựa xe đạp cà tàng bên sạp báo. Một tuyển tập tinh khôi mới xuất hiện, bìa xanh lơ, manchette trắng – Thế rồi một mùa hè…
     Tôi tròn 18, một mình trông mấy sào rẫy cà phê, đêm đêm đốt đèn dầu trong căn chòi gỗ, bồn bề gió hú, tôi viết những dòng thơ thất ngôn đầu tiên trong cuộc đời. Mê thơ lắm, viết dày mấy cuốn sổ tay. Nhưng “bạn thơ” duy nhất là một cuốn tuyển tập Xuân Diệu, với “Thơ Thơ” và “Gửi hươngcho gió”, già hơn mình đến nửa thế kỉ! Ôm Áo Trắng về, tôi có một… người tình đúng tuổi. Nửa tháng sau, tôi… thuộc lòng hầu hết những bài thơ và cả… truyện ngắn trong tuyển tập Áo trắng 1! Và “sản xuất” được bao nhiêu thơ, tôi lật ra, chọn lại, chép đầy… nửa kí bài, gửi về 161B Lý Chính Thắng, Q3, cái địa chỉ mà với tôi lúc ấy, như thể một… wonderland, xa xôi, kì ảo!
     Tôi nhớ in, 14-11-1990, tuyển tập “Như lá thu mưa” lên đến cao nguyên Đắc Lắc mịt mù. Tôi đang rang cà phê trong bếp, cậu em ghé sạp báo mua về, tôi ôm Áo Trắng trong tay. Chỉ kịp thấy tên mình kí dưới một bài thơ trong ấy, lưng áo tôi biến thành… giẻ lau nhà, và cả chảo cà phê hóa khói! Đêm ấy, bên ly trà, bố bảo tôi: Ráng lên con, viết, viết nữa, rồi con sẽ trở thành… nhà thơ đấy!
     Liên tục một năm sau đó, tôi… không có thêm nổi một bài nào trên Áo Trắng! Có lẽ “phần thưởng” đến quá sớm đầu đời đã biến tôi thành một… ông cụ! Như kẻ… thất tình, nhưng bản tính lì lợm, tôi vẫn bám “nàng” bằng cách… học thuộc lòng từng bài thơ, đoạn văn trong ấy, như thể ghi vào trí não mỗi… cọng tóc, sợi lông mày của người yêu! Qua một năm, liền 11 số Áo Trắng của năm 1992, tôi… đều có bài, rồi đoạt giải cuộc thi thơ tứ tuyệt lần đầu trên Áo Trắng, bằng cách gửi tới… 101 bài dự thi! Áo Trắng với tôi đã trở thành… bà xã! Ấy là tôi vô duyên mà giành thế, tình cảm như tôi đối với “nàng”, có đến hàng vạn!
     “Bà xã” ấy hiển nhiên quá, tôi trưởng thành dần, có bài đăng nhiều nơi, thế là đôi lúc quên minh… có vợ! Cứ đi đâu trở về, thấy “bả” còn ở đó, tôi lại tặc lưỡi… Để rồi một hôm nghe tin báo, Áo Trắng đã… ra đi. Tôi ngồi ngẩn trong một quán cà phê. Cảm giác y như một người thân, dù có thể ở xa, lâu ngày mới gặp, nhưng yên tâm vẫn ở đó, vậy mà bỗng chốc chẳng còn!
     Nhìn những trang thơ văn tàn dần trên các báo, đặc biệt là thơ văn dành cho giới trẻ, ai có cái tâm với công việc gầy dựng mầm non cho văn học chẳng thấy xót xa? Tôi nợ Áo Trắng một khởi đầu, mà nếu không có sự khuyến khích, cái “ảo tưởng” thấy tên mình in bằng chữ trên báo, hẳn chẳng có thêm những gì tôi đang viết hôm nay. Tôi không có đủ tài, để “bay” thẳng lên những trang báo người lớn, nơi những nhà văn nhà thơ đầy bản lĩnh vẫn xuất hiện, Áo Trắng đã cho tôi một cành nhỏ buổi đầu. Nay Áo Trắng đã “trở về”, trong nỗ lực, trong tình yêu đến… vật vã của những người thực hiện, tôi xin gửi một lời chúc mừng, và dĩ nhiên, một niềm tri ân sâu sắc

(Áo Trắng, Số 1 Bộ mới 15-5-2007)

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: