Interactions

April 14, 2007

Thư gửi vợ yêu

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 3:47 am

hoasuhong.jpg 

     Vợ yêu thương của anh!

     Cuối cùng hôm nay anh cũng đã quyết định viết thư cho em. Em biết không? Trước đây khi em đăng ký hòm email trên mạng, em luôn hỏi anh tại sao không viết thư gửi cho em? Thực ra không phải anh không viết, mà anh biết rằng, khi anh viết thư cho em, anh nhất định sẽ không cầm được nước mắt, giống như bây giờ, mới chỉ viết cho em mấy dòng đầu, mà mắt anh đã thấy cay xè.

     Vợ ngoan hiền của anh! Anh biết rằng từ ngày em theo anh, em đã phải chịu biết bao tủi hờn vất vả, mà đối với một người con gái hoàn hảo như em, thực ra, chỉ cần em muốn, em hoàn toàn có thể tìm được một người chồng tốt hơn anh, giàu có hơn anh, đẹp trai hơn anh rất nhiều! Em hoàn toàn không đáng phải chịu nhiều thiệt thòi như thế, không đáng phải hi sinh vì anh như thế!

     Nói thật lòng, rất nhiều lúc anh cảm thấy thật có lỗi với em, dường như yêu em là anh đã hại em, đã để em phải khổ, đã làm lỡ cả cuộc đời của em!!! Còn nhớ hai năm trước, khi anh cùng vài người bạn hợp tác mở công ty, rồi anh bị bạn bè hại đến thân bại danh liệt, không một tấc đất dung thân. Mùa đông đến, thậm chí anh còn không đủ tiền mua nổi cho em một chiếc áo ấm.

     Anh vẫn còn nhớ, mãi đến sau này khi em không thể chịu nổi em mới nói cho anh biết em rất lạnh. Rồi sau đó chúng mình cùng đi tìm mua cho em một chiếc áo len mỏng với giá rẻ. Và rồi hàng ngày em cứ khoác chiếc áo len mỏng manh đó đội gió tuyết đi làm.

     Sau này anh mới biết em thường xuyên bị lạnh đến toàn thân run rẩy, nhưng em vẫn chỉ một mực nói với anh: “Tuy chúng mình không có tiền, nhưng cuộc sống của chúng mình vẫn rất giàu có tình cảm, em vẫn cảm thấy rất mãn nguyện vì có anh ở bên, có người chồng yêu thương em hết mực…”.

     Nhưng hình ảnh khuôn mặt em tái đi vì lạnh, cả người em run rẩy trước cơn gió lạnh mùa đông vẫn in đậm trong kí ức của anh bây giờ. Trái tim anh vẫn xót xa vô hạn… (Viết đến đây anh thực sự không thể cầm được nước mắt, anh thật muốn tìm một nơi nào đó để khóc cho thật đã, nhưng anh lại sợ làm em bị tỉnh giấc… Thôi được anh sẽ hút một điếu thuốc cho lòng bình tĩnh trở lại, anh phải lau ngay nước mắt đi, bởi vì nếu như bị em phát hiện anh đang khóc, em nhất định sẽ cười anh, nói anh thật yếu mềm, anh lại ngồi tiếp tục viết thư cho em…).

     Sau này, khi công ty bị phá sản, anh bị suy sụp đến mức không thể gượng dậy được. Ngày ngày anh chỉ đắm chìm trong men rượu, trong những trò vui chơi vô bổ mà không làm bất cứ điều gì. Cuộc sống trong phút chốc rơi vào tăm tối, khi đó em mới 22 tuổi.

     Em vẫn rất kiên cường đối diện với hiện thực, ngày ngày đi làm tất cả mọi việc có thể làm, khi trở về lại nấu cơm giặt giũ chăm sóc anh. Giờ đây anh nhớ lại những ngày tháng đó càng cảm thấy khâm phục sự kiên cường của em. Đáng lẽ trong tình cảnh đó, khi người chồng đang là chỗ dựa của em bị sa sút cả về vật chất lẫn tinh thần, là một người con gái mềm yếu đáng lẽ em phải là người đau lòng nhất, phải là người lo sợ nhất, nhưng thật không ngờ em vẫn thật vững vàng, em vẫn luôn không ngừng cổ vũ anh, tiếp cho anh thêm sức mạnh…

     Nhưng lúc đó dù bao cố gắng em dành cho anh, kết quả anh lại luôn làm em phải thất vọng. Anh như một kẻ yếu hèn nhụt chí vẫn không đứng dậy lại, anh vẫn tìm những niềm vui vô bổ để trốn tránh hiện thực, trốn tránh em. Thậm chí anh còn mắng chửi em, đánh em, khiến trái tim em bị tổn thương không chỉ một lần…

     Hồi đó anh cảm thấy mình thật tồi tệ, thật hèn kém… Mỗi lần chỉ nghĩ đến chuyện đó anh cảm thấy trong lòng thật hổ thẹn và hối hận vô cùng. Cho nên bây giờ dù em có đối xử với anh thế nào, thậm chí em có thể chửi mắng, có thể đánh anh, anh cũng sẽ luôn cam tâm tình nguyện, cả đời này anh phải bù đắp lại cho em, trong lòng anh không bao giờ quên những ngày tháng đó.

     Vợ ngoan hiền của anh, giờ đây chúng ta đã có một công ty mới cho riêng mình, tương lai công ty cũng rất có triển vọng, nhưng anh biết em vẫn phải chịu nhiều thiệt thòi, những bề bộn của công việc, những lo nghĩ cho gia đình, những công việc không tên luôn khiến em phải lo lắng vất vả…

     Mà anh thì thường xuyên đi vắng vì mấy dự án, vì mấy công trình còn đang dang dở, anh không được thường xuyên ở bên em, không thể đưa em đi chơi đi mua sắm… Thực ra em có biết không? Mỗi lần anh nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của em, nhìn thấy đôi bàn tay đã chai sạn vì anh, trong lòng anh luôn nhói đau.

     Anh thật lòng rất muốn để em sống một cuộc sống thật an nhàn, hạnh phúc, không có những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.

     Có lần em đã từng hỏi anh, nếu như phải lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh sẽ chọn cái gì? Nói thật lòng trong lúc đó anh hơi do dự. Bởi vì anh nghĩ rằng nếu muốn em được hạnh phúc, đầu tiên anh phải có sự nghiệp vững vàng, rồi anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em.

     Nhưng, bây giờ anh đã hiểu rồi, dù anh có trong tay tất cả nhưng lại không thể khiến vợ yêu của anh được hạnh phúc, vậy những thứ đó với anh còn có ý nghĩa gì đây? Và nếu như bây giờ anh trả lời câu hỏi đó của em, anh sẽ nói: “Vì em, anh có thể từ bỏ tất cả, bao gồm cả sinh mệnh của mình!”.

     Vợ yêu của anh!

     Giờ đây với anh, ngoài công việc, thì bất cứ lúc nào anh cũng chỉ muốn được ở bên em. Anh biết rằng cả cuộc đời này số mệnh của chúng mình đã được định đoạt sẽ ở bên nhau trọn đời. Nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, anh sẽ vĩnh viễn cô đơn, vĩnh viễn đau buồn…

     Em có biết! Anh thích nhất là được ngắm nhìn em lúc em đang ngủ say, anh sẽ nằm sát bên tai em, thầm thì nói với em rằng: “Chồng yêu vợ lắm, chồng sẽ yêu vợ trọn đời này”. Dù em có nghe thấy hay không nhưng anh vẫn sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Có lẽ, yêu một người chỉ cần được ôm chặt cô ấy trong lúc ngủ say, nói cho cô ấy nghe rằng anh rất yêu cô ấy, đó có lẽ cũng là một niềm hạnh phúc ngọt ngào!

     Trời sắp sáng rồi vợ yêu của anh. Bây giờ anh lại muốn quay về giường ngủ, được nhìn ngắm em, ôm em vào lòng và nói: “Anh rất yêu em…”. Lúc này em có biết trông em đáng yêu biết chừng nào không?

     Anh không biết lúc nào em mới nhận được lá thư này, nhưng anh biết khi em đọc nó, em nhất định sẽ rơi nước mắt. Nhưng anh chỉ muốn em hiểu một điều: “Giờ đây chồng yêu sẽ yêu em và ở bên em trọn đời. Chúng mình sẽ cùng nhau sống đến đầu bạc răng long. Yêu vợ của anh rất nhiều!”.

     Chồng yêu của em!

HPPL (Dịch từ “Câu chuyện hội” – TQ)
(Thế giới phụ nữ)
 
 

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: