Interactions

December 18, 2008

Khát vọng…

Filed under: 1, Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 4:30 am

Đã bao giờ chúng ta dám sống, dám hi sinh vì khát vọng của mình chưa?

Có lẽ tìm được một người như thế trên cuộc đời này không phải dễ. Vì họ có thể bị xem là lập dị, nổi loạn, điên rồ… Hãy đọc câu chuyện sau và suy ngẫm.

 

Khát vọng của nàng Violet

Khao khát là khởi đầu của mọi thành công.
Ước mơ là khởi đầu hành trình vượt ra khỏi những khuôn khổ

-Napoleon Hill-

 

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.

Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : ” So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi”.

Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :
- Chuyện gì xảy ra với con vậy ?
Nàng Violet cất giọng tha thiết :
- Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng !
Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa :
- Con có biết mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy.
Nhưng Violet vẫn một mực nài nỉ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuối cùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với những bông hoa đỏ rực trên cành.

Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây,làm bật gốc cả những cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những loài hoa nhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet.

Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bên nhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng – là Violet ngày nào – thương xót :
- Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy !

Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắng dùng chút hơi thở cuối cùng thều thào :

-Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã có những lúc tôi cảm thấy thoải mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đông đến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao. Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, đã ngẩng cao nhìn ánh Mặt Trời, nghe đuợc lời thì thầm của chị gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã được đi đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện đuợc ước mơ của mình. Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.
Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi.

 

Theo “The Meaning of life”

November 17, 2008

Chuyện trước miếu Quan Âm…

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 8:36 am

(Sưu tầm)

          “…Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ…Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng…”. Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện:

          “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

          Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

          Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

          Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

          Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

          Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

          Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

          Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

          Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

          Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

          Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

          Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

          Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

          Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

          Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

          Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

          Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

          Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

          Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

          Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

          Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

          Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

          Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

          Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

          “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

          Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

          Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

          Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

          Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

          Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

          Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

          Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

          Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

            Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

 (Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)

October 17, 2008

Có mất mới được

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 4:05 pm

 

1/ Có một lão ông lúc xe lửa đang chạy, vì không cẩn thận nên một chiếc giày mới mua rớt bên ngoài cửa sổ. Những người chung quanh đều lấy làm tiếc rẻ. Không ngờ, ông lão ấy lập tức đem chiếc giày còn lại quăng ra ngoài cửa sổ, khiến cho mọi người hết sức kinh ngạc. Ông lão giải thích: “Chiếc giày còn lại này, dù cho nó quý đến mấy thì đối với tôi cũng là vô dụng, nếu có người nhặt được đôi giày này thì có thể mang được!”. Hiển nhiên, hành vi của ông lão đã có giá trị trong phán đoán: khư khư bảo thủ, chi bằng từ bỏ quả đoán.

2/ Có một nhà khoa học uyên thâm. Ông đã nghiên cứu rất nhiều lĩnh vực nhưng vẫn luôn thấy thiếu. Một ngày kia, ông quyết định đi tìm hiểu về Thiền. Ông tìm tới một thiền sư nổi tiếng. Lúc tiếp nhà khoa học, vị thiền sư rót trà cứ rót mãi, dù cho chén trà đã đầy tràn. Nhà khoa học liền nhắc “Thưa Ngài, chén trà đã đầy tràn rồi ạ!”. Vị Thiền sư đổ hết chén trà rồi hỏi “Thưa Ngài, rót lại được chưa a?”.
          Muốn thêm, hãy bỏ bớt! Muốn nhớ, hãy quên!

October 8, 2008

Nuôi dưỡng tâm hồn

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 2:59 pm

 

Có chàng trai trẻ nọ, tốt nghiệp trung học xong thì về nhà làm ruộng, song anh vẫn không từ bỏ niềm đam mê số học. Ở nhà, mỗi khi rảnh rỗi, anh lại lấy sách ra đọc miệt mài, cha mẹ trách móc, hàng xóm chê cười, anh đều không màng đến.

Về sau anh đi làm công nhân nhà máy, những lúc giao ca, trong khi các công nhân khác người đánh bài, người chơi cờ tướng, anh lại lánh vào một góc ngồi nghiền ngẫm mới lý thuyết số học khô khan. Bạn bè buông lời chế nhạo anh cũng để ngoài tai, một mực chúi mũi vào quyển sách của mình.

Để nắm bắt thêm kiến thức mới về số học, anh xin làm công nhân vệ sinh ở trường đại học, hễ có dịp lại đứng bên ngoài cửa sổ chăm chú nghe giảng bài, thậm chí còn làm quen được vài giáo sư số học nữa.

Tiền lương của anh phần lớn đều dành mua sách, trong khi bản thân nhiều lúc ăn không đủ no. Thứ lý thuyết mà anh nghiên cứu không ai hiểu nổi, anh cũng từng viết nhiều bài luận văn sâu sắc nhưng không ai muốn đọc, đừng nói đến chuyện công nhận. Ấy thế mà anh còn không biết trời cao đất dày, có lần anh còn đến tận thủ đô để tham gia kỳ thi xét tuyển nghiên cứu sinh tại một trường cao đẳng nổi tiếng, kết quả là anh bị bảo vệ đuổi thẳng cánh.

Rồi đến một ngày, vị giáo sư anh quen biết vô tình dùng tài liệu nghiên cứu của anh trao đổi với đồng nghiệp quốc tế thông qua Internet. Chuyện không thể ngờ đã xảy ra: một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài đánh giá cao tiểu luận của anh, tuyển thẳng anh vào học ở đấy.

Sự giàu có trong cuộc đời không phụ thuộc mình sở hữu bao nhiêu của cải, mà phụ thuộc vào việc bạn dành bao nhiêu không gian cho tâm hồn. Cũng như vị thế cao quý trong đời không phụ thuộc mình ở địa vị nào, mà phụ thuộc vào việc bạn có giữ cho tâm hồn được tự do mãi mãi hay không.

Trong cuộc sống, kiểu người như chàng trai trẻ kia cũng có nhiều, song chẳng phải ai cũng có được kết cục lý tưởng như thế. Tuy nhiên, dẫu không được cuộc đời đền đáp hậu hĩ, không được xã hội tôn vinh đúng mức, thì chỉ riêng việc suốt đời được theo đuổi công việc mình yêu thích, phải chăng đã là niềm hạnh phúc lớn lao!

Trích từ “Dấu chân màu hy vọng” – NXB VHSG

September 24, 2008

Xin đừng nói thêm

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 2:49 pm

 

Khách lên xe buýt không đông, chỗ ngồi trong xe cũng vừa hết. Một thanh niên tay xách một túi vải, mắt nhìn vào tấm bản đồ mang theo, chốc chốc lộ vẻ lo lắng. Anh ta do dự mãi, cuối cùng cũng đành hỏi cô nhân viên bán vé: “Đến Di Hòa Viên thì xuống bến xe nào nhỉ?”. Cô nhân viên bán vé ngước mắt nhìn, nói: “Anh đi nhầm hướng rồi, đến bến tới quay lại”.

Thực ra như thế cũng không sai, nhưng cô nhân viên bán vé lại nói thêm: “Nhìn bản đồ mà không rõ, vậy làm được cái thá gì nữa!”

Người thanh niên cười hì hì. Một bác lớn tuổi ngồi cạnh nói với người thanh niên: “Anh không cần quay trở lại, cứ ngồi đây đến bến thứ tư, chuyển sang chiếc xe số 904”. Giá bác ta chỉ nói thế, vừa giúp người thanh niên, vừa gây được hình tượng tốt về người Bắc Kinh, nhưng bác lại thêm một câu: “Thanh niên bây giờ mất dạy quá!”

Một cô gái ngồi bên cạnh lên tiếng: “Bác ơi, không thể nói tất cả thanh niên bây giờ đều mất dạy, chỉ có một bộ phận rất ít mà thôi!”. Cô gái rõ ràng là có giáo dục, nhưng nếu không nói thêm câu này: “Bác lớn tuổi thế kia, trông lại rất hiền từ, sao mà hồ đồ thế!”
Ngay tức khắc, có mấy người lớn tuổi lên tiếng phê phán cô gái… Thế là nổ ra cuộc tranh cãi cho lúc xe đến bến. Cửa xe mở, cô nhân viên bán vé nói: “Thôi đừng tranh cãi nữa. Ai xuống xe thì bước nhanh xuống, chớ để mất thì giờ. Cứ tiếp tục tranh cãi không để xe chạy ư? Phiền toái quá đi mất!”

Người thanh niên kia nãy giờ không nói một tiếng, giờ chịu không nổi, cất tiếng nói to: “Xin đừng tranh cãi nữa! Lỗi tại tôi, tôi không xem kỹ bản đồ, khiến mọi người bực tức! Xin mọi người nể tôi một chút, chấm dứt tranh cãi được không?” Mọi người không cãi nữa, không khí trên xe yên lặng trở lại. Nhưng không ngờ người thanh niên kia lại thêm một câu: “Biết sớm thế này, thà tôi không đến đây còn hơn!”

Đôi lúc, nói thêm một câu thì cảm thấy đỡ tức, nhưng lại gây cho mình và người khác sự phiền não kéo dài. Trong những lúc không cần thiết, không nên nói thêm, dù một câu.

(Sưu tầm)

August 3, 2008

Cố hết sức mình

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 7:12 am

 

 

 

Một người thợ mộc già sắp về hưu nói với người chủ thầu về kế hoạch sắp từ bỏ công việc xây nhà và sống một cuộc sống nhàn nhã hơn với vợ con, tận hưởng thú vui gia đình. Ông sẽ mất thu nhập nhưng ông cần phải nghỉ hưu.

Người chủ thầu rất tiếc khi thấy người thợ giỏi của mình ra đi và hỏi xem ông có thể giúp riêng ông lần cuối là xây thêm một ngôi nhà hay không. Người thợ mộc đồng ý, nhưng lúc đó rất dễ nhận ra ông không còn chú tâm lắm vào công việc nữa rồi. Ông làm qua loa và dùng những vật liệu thứ phẩm. Đúng là một cách kết thúc buồn cho một công việc tinh xảo như thế.

Khi người thợ mộc làm xong, ông chủ thầu đến nghiệm thu căn nhà. Ông đưa chìa khoá cho người thợ mộc và nói: “Đây là ngôi nhà của ông, quà của tôi dành tặng cho ông đấy”.

Người thợ mộc sững người. Thật đáng hổ thẹn! Nếu ông biết rằng ông làm ngôi nhà này cho chính ông thì ông đã làm nó khác đi rồi.

 

Lời bình:

Với chúng ta cũng vậy. Chúng ta xây dựng cuộc sống của mình, từng ngày một, mà thường là không dồn hết tâm trí vào việc xây dựng đó. Sau đó thì lại sốc khi nhận ra chúng ta phải sống trong ngôi nhà mà chúng ta đã xây nên.

Bạn là người thợ mộc. Thái độ của bạn và sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay sẽ “xây dựng nên” ngôi nhà của bạn trong ngày mai.

Là một bạn trẻ, bạn hoàn toàn làm chủ được cách bạn xây dựng nên ngôi nhà cho tương lai của mình.

Nếu bạn đi thêm một dặm, cố gắng hết mình trong cuộc sống; sống liêm chính, tử tế, chân thật, và sâu sắc thì bạn sẽ xây dựng được một ngôi nhà đẹp để bạn có thể tự hào về nó.

 

(Sưu tầm)

April 19, 2008

Tình yêu và sự hi sinh

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 1:43 pm
Tags:

     Ở một thị trấn nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau. Họ cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên biển. Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và thầm cầu chúc cho họ hạnh phúc. Nhưng rồi bỗng một hôm, người con trai không may bị thương rất nặng. Anh nằm trong bệnh viện mấy ngày mấy đêm vẫn chưa tỉnh lại. Ban ngày, cô gái luôn ngồi trước giường anh và không ngừng gọi tên anh. Buổi tối, cô tới nhà thờ nhỏ trong thị trấn để cầu nguyện. Cô gái dường như đã khóc cạn nước mắt. Một tuần trôi qua, chàng trai vẫn chưa tỉnh lại. Cô gái đã rất tiều tụy nhưng vẫn chăm sóc anh rất tận tình. Tình yêu của cô đã làm Chúa Trời cảm động, và Ngài đã quyết định dành cho cô gái một ngoại lệ. Ngài nói: “Ta có thể làm cho người yêu cô nhanh chóng khỏi bệnh, nhưng cô phải hóa thành bướm trong vòng ba năm. Cô có đồng ý như thế không?”. Cô gái nghe xong rất cảm động và nói một cách dứt khoát: “Con đồng ý”.
     Trời sáng, cô gái đã biến thành một con bướm rất đẹp. Cô từ biệt Chúa Trời và bay ngay tới bệnh viện. Quả nhiên, chàng trai đã tỉnh lại. Anh đang trò chuyện với bác sĩ, nhưng rất tiếc cô lại không nói được.
     Mấy ngày sau chàng trai xuất viện nhưng không hề vui vẻ. Anh hỏi những người thân về tin tức của cô gái, nhưng không một ai biết người yêu anh bây giờ đang ở đâu. Chàng trai cả ngày không ăn không nghỉ, nhất mực đi tìm người yêu. Trong khi đó, cô gái biến thành bướm kia bay qua bay lại bên cạnh anh; chỉ có điều cô không thể gọi tên anh, không thể trò chuyện cùng anh mà chỉ có thể lặng lẽ đón nhận ánh mắt vô hồn của anh. Mùa hè qua đi, những cơn gió mùa thu mát mẻ thổi rơi những chiếc lá, cô gái phải rời khỏi nơi này. Ngày cuối cùng cô bay tới đậu lên vai của chàng trai. Cô muốn dùng đôi cánh bé nhỏ của mình vuốt ve lên mặt anh, dùng đôi môi nhỏ xíu của mình hôn lên trán anh, nhưng thân hình nhỏ bé của cô không đủ để anh nhận ra. Trong chớp mắt, mùa xuân của năm thứ hai đã tới. Cô vội bay về tìm người yêu của mình, nhưng đứng bên cạnh anh lúc này là một cô gái rất xinh đẹp. Cô khựng lại, dường như đang rơi từ lưng chừng trời xuống. Người ta kể rằng vào mùa giáng sinh ấy bệnh của anh càng trầm trọng hơn, người ta cũng kể rằng cô bác sỹ ấy đã chăm sóc anh chu đáo như thế nào và người ta nói rằng tình yêu của họ là lẽ đương nhiên. Tất nhiên người ta cũng không quên miêu tả rằng chàng trai đã vui vẻ trở lại. Cô gái vô cùng đau khổ, mấy ngày tiếp theo, cô thường thấy người yêu của mình dẫn cô bác sỹ ấy lên đỉnh núi ngắm bình minh và họ cùng ra biển tiễn hoàng hôn. Còn cô không thể làm được gì khác ngoài vài lần đậu trên vai của anh. Mùa hè năm đó dài đằng đẵng, hàng ngày cô bay rất thấp trong đau khổ, cô không còn dũng khí để đến gần người yêu. Những lời nói thì thầm, những tiếng cười vui vẻ của họ làm cô tủi thân. Mùa hè của năm thứ ba, bướm đã không thường xuyên bay tới thăm người yêu nữa. Người yêu của cô đã ôm vai, hôn lên má cô bác sỹ và anh chắc cũng không còn tâm tư để hoài niệm về những ngày đã qua. Thời gian ba năm sắp hết, trong ngày cuối cùng, người yêu của cô đã tổ chức hôn lễ với cô bác sỹ. Cô nhẹ nhàng bay vào trong nhà thờ đậu lên vai của Chúa và nghe thấy người yêu của cô ở dưới thề rằng: “Tôi đồng ý”. Cô nhìn thấy anh đeo nhẫn cho vợ, và sau đó là nụ hôn ngọt ngào của họ. Cô đã rơi những giọt lệ xót xa. Chúa Trời thở dài một cách xót xa: “Con có hối hận không?”. Cô lau khô những giọt nước mắt: “Không ạ!”. Chúa Trời bỗng vui vẻ nói: “Ngày mai con có thể trở lại thành chính mình rồi”.

April 11, 2008

Cho và nhận

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 3:27 pm

Một chàng trai bị lạc giữa sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô cổ, sẵn sàng đánh đổi bất cứ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát. Đi mãi đi mãi, đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấy một căn lều cũ, rách nát, không cửa sổ.

Anh nhìn quanh căn lều và thấy ở một góc tối có một cái máy bơm nước cũ đã gỉ sét. Tất cả mọi thứ trở nên lu mờ bên cạnh cái máy bơm. Anh vội vã bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảy ra.

Thất vọng, anh nhìn quanh căn lều. Lúc này anh mới để ý thấy một cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, anh đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên:

“Hãy đổ hết nước trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, nhớ đổ nước đầy vào bình”.

Anh bật nắp bình ra và đúng thật, trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, anh bị rơi vào một tình thế bấp bênh. Nếu uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhung nếu đổ hết nước vào cái máy bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất – rất nhiều nước.

Anh cân nhắc khả năng của cả hai lựa chọn: nên mạo hiểm rót nước vào máy bơm để có nguồn nước trong lành, hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc lời chỉ dẫn. Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác không.

Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm, và tiếp tục nhấn mạnh cái cần, một lần, hai lần… chẳng có gì xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại anh sẽ không còn một nguồn hy vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên trì bơm…, lần nữa, lần nữa… nước mát trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Anh vội hứng nước vào bình và uống. Cuối cùng, anh hứng nước đầy bình để dành cho người lạc đường như anh sẽ đến đây. Anh đậy nắp bình rồi viết thêm một câu dưới dòng chữ có sẵn.

“Hãy làm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần cho trước khi có thể nhận”.

December 15, 2007

Bức tranh bị bôi bẩn

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 2:37 pm

ag00011_.gif 

     Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian.
     Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuy nhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ . Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình . Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm.
     Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ . Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ tay người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người hoạ sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: “Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình”.
     Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn.

(Internet)

December 10, 2007

Đọc và suy nghĩ!

Filed under: Truyện net — Lâm Ngọc Linh @ 5:56 am

love_308.gif 

     Có một chàng trai bị bệnh ung thu. Chàng trai 19 tuổi, nhung có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, đuợc sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong uớc đuợc ra ngoài choi, dù chỉ một lúc cung đuợc.
     Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cung đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố – con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ – từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cuời hiền lành – và chàng trai viết đó là “tình yêu từ ánh mắt đầu tiên”. Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. noi cô gái đang ngồi.
     Cô gái ngẩng lên hỏi:
     – Tôi có thể giúp gì đuợc anh? – Cô gái mỉm cuời và đó quả là nụ cuời đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
     – O.. – Chàng trai lúng túng – Tôi muốn mua một CD…
     Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
     – Anh có cần tôi gói lại không – Cô gái hỏi, và lại mỉm cuời.
     Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
     Khi cô gái quay lại với chiếc CD đa đuợc gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
     Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cung tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhung cuối cùng, mẹ anh cung phái hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
     Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đa để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đa đuợc gói nhu tất cả mọi ngày – đem về.

     Vài ngày sau…
     “Reeeeng!…”
     Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
     – Alô?
     Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhung bà mẹ oà lên khóc
     – Cháu không biết sao? Nó đa mất rồi…hôm qua.
     Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
     Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đa mở cửa tủ. Bà sững nguời khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD đuợc gói bọc cẩn thận chua hề đuợc mở ra.
     Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
     Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ” Chào anh, anh dễ thuong lắm- Jacelyn.”
     Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:” Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? – Jacelyn.”
     Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa… Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy…!!!!!
   
     Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá nhu chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

(Internet)

Next Page »

Blog at WordPress.com.