Puskin
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
Thúy Toàn dịch
(Văn học 11, NXBGD, 2001)
“Я вас любил: любовь еще, быть может.
В душе моей угасла не совсем.
Но пусть она вас больше не тревожит.
Я не хочу печалить вас ничем.
Я вас любил безмолвно, безнадежно.
То робостью, то ревностью томим.
Я вас любил так искренно, так нежно.
Как дай вам бог любимой быть другим”
I love you, till now possibly
My heart’s flame has not fade away
But let you be unpleasant no longer
Or your soul has a piece of sorrow
I love you silently, and hopelessly
With the shame, the jealous inside
I love you honestly with all my heart
Wish you’ll be loved with a love as mine
Phan Lê Trung Tín
(Trường ĐH Cửu Long – Lớp KT1-K6)
Hạt mưa
Rớt xuống hiên nhà
Chòng chành nỗi nhớ
La đà
Rơi nghiêng.
Hạt mưa
Làm ướt trái tim
Phôi pha
Câu hát im lìm
Bấy lâu!
Hạt mưa
Rớt xuống vườn dâu
Con tằm thổn thức
Trốn sâu, khó tìm!
Hạt mưa
Làm vỡ màn đêm
Tiếng rao đứt quãng
Biết về nơi đâu?
Hạt mưa
Rơi trúng mắt sâu
Bao ngày
Không ướt
May mà có mưa!
Thanh Hương
Đừng ngúng nguẩy để đánh rơi
Trên vạt cỏ lời tự tình của gió
Thổi tung trên chồng thư để ngỏ
Rơi từ chồng sách vở lặng im
Đừng vội vã để rồi quên
Kỉ niệm cũ hành trang ngày mới lớn
Có thầy cô bạn bè và… ai đó
Để bâng khuâng mỗi độ hè về
Đừng tiếng ve, đừng phượng, đừng hè
Đừng đến nữa ngày giờ từ lớp học
Đừng chia tay để rồi ai cũng khóc
Khi tất cả quanh mình bỗng hóa thân thương
Và đừng quên nghe em… một thuở học đường
Anh Đồng
Tình yêu chân chính rất khó nói. Đơn giản bởi vì nó quá chân chính, thành ra bạn không biết phải nói thêm gì. Giống như một cuốn sách thực sự hay, thì hầu hết những lời tán tụng – phân tích – phê bình đều trở nên thừa thãi.
Tình yêu chân chính cũng giống như trong một buổi chiều gió lạnh đến mức không thể nào lạnh hơn, bạn không còn muốn làm gì nữa ngoài việc chui vào một cái xe và ôm chặt người ấy – dù ôm như thế cũng chẳng ấm lên, và quan trọng hơn là bạn cũng không còn sức để mà ôm cho chặt nữa.
Tình yêu chân chính cũng giống như lúc bạn nằm dặt dẹo cáu kỉnh vì bệnh, bạn khó chịu, bạn điên tiết, bạn câm như hến, thì người ấy cũng vẫn quẩn quanh bên bạn.
Tình yêu chân chính cũng giống như bạn không còn quan tâm đến mọi lời đàm tiếu xỉa xói xung quanh, nó cũng giống như nước chảy hoa trôi mà thôi.
Tình yêu chân chính là ngay cả khi bạn không nghĩ ra điều gì để viết, rồi thì bạn vẫn viết được bao nhiêu là thứ, vì người ấy cần có cái gì để đọc chơi.
Tình yêu chân chính cũng giống như sau bao nhiêu biến cố nghiêm trọng trong đời, một buổi tối ngồi uống cà phê một mình ở một nơi xa lạ, bạn phát hiện ra a ha, nó vẫn nằm ở đó
Tình yêu chân chính cũng giống như ngay cả khi cái dreamland đã tan vỡ, vẫn còn có những sợi dây vô hình nào đó giữ bạn lại với nhau
Tình yêu chân chính cũng giống như cuộc sống thật sự; nó không phải lúc nào cũng trôi chảy, lúc nào cũng nở hoa, và bạn biết rằng bạn cần phải chăm bón cho nó. Như chăm cái cây sống đời chẳng hạn!
(Áo Trắng)